0987.86.0007

NGUYÊN LÝ THÙNG GỖ SỒI QUYẾT ĐỊNH THÀNH CÔNG TRONG KINH DOANH

Câu chuyện kinh doanh và chiếc thùng rượu gỗ sồi .

Nghe qua có vẻ như việc kinh doanh tại sao lại liên quan đến chiếc thùng gỗ sồi mà phương Tây hay dùng để ngâm ủ rượu. Nhưng chỉ chiếc thùng gỗ này mô tả một cách chính xác nhất những gì chúng ta cần để thành công.

Tôi có một câu chuyện muốn kể với các bạn như sau:

Một nhân viên đường sắt tên là Lý đã ngoài 50 tuổi vì lý do sức khỏe mà không thể tiếp tục công việc hiện tại. Hơn nữa ngoài 50 cũng là độ tuổi mà theo nhiều người thì đã chuẩn bị cho cuộc sống đặt ngoài công việc, độ tuổi chuẩn bị nghỉ ngơi của người khác. Đúng lúc đó ban quản lý đường sắt thông báo cho thuê mặt tiền Kiot kinh doanh ở khu vực nhà ga. Vị trí mà trước đây người ta sử dụng để làm dịch vụ trông giữ đồ cho khách hay tiệm ăn nhỏ. Chẳng ai thua lỗ cả nhưng vì là khu vực nhà ga nên phải trông cửa hàng cả ngày đêm. Bản thân ông cũng không ước mơ gì lớn lao nhưng vẫn mong hơn một nhân viên quèn. Tham gia dự thầu cuối cùng ông cũng nhận được một kiot ở vị trí không tốt lắm, nằm cuối nhà ga trước cửa ra vào xe bus chứ không phải tàu hỏa. Hơn nữa diện tích cũng chỉ có khoảng 10m2.

Do không có kinh nghiệm, Lý đã nhờ Đại, người anh trai ruột nhiều năm lăn lộn trên thương trường. Đại rất nhiệt tình và dành thời gian khảo sát toàn bộ tình hình. Sau khoảng 1 tuần thì Đại khuyên ông Lý mở một cửa hàng Bánh Nướng.

Lý băn khoăn thì được ông Đại giải thích rằng:

“Việc làm ăn nhìn có vẻ phức tạp có rất nhiều cách khác nhau nhưng cốt lõi vẫn là đáp ứng nhu cầu của khách hàng. Những cửa hàng ở nhà ga mở ra đều nhằm phục vụ hành khách lên xuống tàu xe, chứ không có người dân bản địa nào đến đây mua hàng cả”.

Đại nói tiếp:

“Hành khách trên tàu phải đi xa, thời gian dừng ở ga lại không nhiều nên thường chỉ có những nhu cầu cơ bản, chẳng ai có tâm trạng thưởng thức những đặc sản địa phương ở nhà ga đâu, đó chính là lý do tại sao ở ga tàu thường bán đồ ăn nhanh, cơm hộp, bánh bao, đồ ăn vặt…”

Đại thấy Lý gật đầu lia lịa bèn nói tiếp:

“Chú thấy đấy, nhà ga chỉ thích hợp với một vài loại hình kinh doanh mà thôi. Do đặc điểm về vị trí mà cửa hàng nơi nào phải bán mặt hàng phù hợp với nơi đó. Mà tiệm của chú lại cách cửa ra vào ga hơi xa nên không thể làm nơi trông giữ hành lý được. Chẳng ai muốn gửi hành lý ở xa cả. Hơn nữa diện tích cửa tiệm cũng không lớn đủ để chứa được nhiều đồ.

Mở siêu thị mini cũng không thích hợp vì diện tích cửa hàng nhỏ quá, khách hàng thường sợ những cửa tiệm nhỏ sẽ bán đắt, bắt chẹt khách mà chất lượng lại không đảm bảo. Ở đây xa cổng ga, khách phải tay xách nách mang, họ sẽ muốn mua ở những cửa hàng gần cửa ga hơn. Vậy nên, chú chỉ có thể mở tiệm ăn thôi.

Những tiệm ăn xung quanh đây chỉ bán những món bình thường, nên mới gợi ý chú bán bánh nướng cho khác biệt”.

“Chú có biết vì sao tôi không khuyên chú mở cửa hàng đồ ăn nhanh, cơm bình dân hay bánh bao không?”

Lý ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Đó là vì anh thấy xung quanh đây đã có cửa hàng bán những thứ ấy, sợ em không có gì đặc biệt, không làm ăn được nên mới khuyên em bán thứ mà người khác không có”.

Đại cười: “Chú nói không sai, chỉ có điều đó không phải mấu chốt. Cho dù ở đây chưa có hàng bán bánh bao thì tôi cũng vẫn khuyên chú bán bánh nướng”.

Lý thấy hơi bối rối, Đại chậm rãi: “Chúng ta quay trở lại phân tích yêu cầu then chốt của khách hàng ban nãy nhé, hành khách ăn uống ở ga chỉ là để no bụng mà thôi. Vậy thì chúng ta phải bán mặt hàng nào đó có giá cả phải chăng, vừa có thể no bụng lại vừa thuận tiện, không tốn thời gian lại dễ ăn một chút, đúng không?

Nhiều người hiểu được đạo lý đó nên mới kinh doanh mặt hàng ăn uống. Nhưng trong kinh doanh, có một thứ gọi là “Nguyên lý thùng gỗ”. Theo đó, ta coi việc kinh doanh giống như thùng gỗ sồi do nhiều mảnh gỗ ghép lại mà thành. Ví như việc kinh doanh thành công hay không là việc chiếc thùng gỗ sồi kia đựng được bao nhiêu nước. Và điều gì quyết định đến lượng nước mà thùng gỗ đó chứa được

Nhìn dáng vẻ ngây ngô của Lý, Đại tiếp tục giải thích: “Tấm gỗ ngắn nhất của thùng gỗ sồi đó chính là yếu tố quyết định chứ không phải tấm gỗ dài nhất. Và trong trường hợp này thì vệ sinh an toàn thực phẩm chính là tấm gỗ ngắn nhất.

Những cửa hàng đồ ăn nhanh phương Tây bên cạnh ga tàu luôn tuân thủ tiêu chuẩn vệ sinh nên khách hàng có thể yên tâm đến đó dùng bữa. Trong khi những tiệm ăn nhỏ, nhếch nhác sẽ để lại cho khách hàng ấn tượng không tốt lắm, ngộ nhỡ trên đường đi xa mà bị đau bụng thì biết làm thế nào? Lúc đó ai mà vượt ngàn dặm xa xôi đến đây kiện tụng được?

Những cửa hàng đồ ăn cạnh nhà ga đều chỉ quan tâm đến việc bán cho khách qua đường chứ không chú trọng đến việc níu kéo họ quay lại. Chất lượng phục vụ cũng không cao nên khách hàng thường không yên tâm với những tiệm ăn nhỏ. Nếu có thể không ăn là tốt nhất, đói lắm thì mới miễn cưỡng ăn cầm chừng, thế thì làm sao buôn bán có lời được? Đó là nguyên nhân vì sao những tiệm ăn nhỏ bên cạnh nhà ga thường vắng khách và không lãi nhiều. Nhân bánh bao được làm từ thịt gì? Bột mì có bị thiu không? Dầu dùng để nấu ăn là dầu gì? Mỗi người khách khi ăn đều tự đặt ra những câu hỏi này, nếu không tin tưởng lẫn nhau thì sao có thể làm ăn tốt được chứ?”

Lý nghe xong, gãi gãi đầu nói: “Nói như anh thì việc kinh doanh của em không thành sao? Em sẽ chú ý vấn đề vệ sinh, đảm bảo không có hành khách nào đau bụng, vậy được chưa?”

Đại thở dài: “Đó không phải là điều quan trọng chúng ta cần thảo luận bây giờ. Hiện nay, chỉ có những nhà hàng phương Tây và những chuỗi nhà hàng lớn mới có thể giải quyết vấn đề vệ sinh thực phẩm. Còn với những tiệm ăn nhỏ như của chú, cả đời khách hàng chỉ đến 1, 2 lần. Trong một thời gian ngắn như vậy, chú căn bản không thể xây dựng lòng tin với họ. Tiệm ăn nhỏ lời lãi chỉ được vài đồng, nhiều hơn thì vài chục đồng, thế thì sao đủ đầu tư xây dựng thương hiệu?

Mở tiệm bánh nướng, nguyên liệu rất đơn giản, việc chế biến cũng tiện lợi, khách hàng có thể nhìn thấy cậu làm bánh như thế nào. Từ đó, họ sẽ yên tâm hơn nhiều về vấn đề vệ sinh, như vậy đã đáp ứng được “nguyên lý thùng gỗ”.

Hơn nữa, bánh nướng là món khá quen thuộc, rất nhiều người ăn được. Giá cả vừa phải, một người bình thường chỉ ăn đến 2 cái là no. Thời gian làm bánh cũng rất nhanh nên khách hàng không phải chờ lâu. Những khách hàng đang vội có thể cầm tay vừa đi vừa ăn rất thuận tiện. Ngoài ra, nhãn hiệu A Lang là chuỗi cửa hàng đã mở ở rất nhiều nơi rồi nên người ta chỉ cần nhìn biển hiệu là biết ngay chú bán thứ gì, mùi vị và giá cả ra sao. Có thể tránh việc khách hàng lựa chọn khi chưa hiểu gì về sản phẩm”.

Thông qua lời giải thích của Đại, Lý đã hiểu ra nhiều điều, không ngờ đằng sau việc kinh doanh còn có một kho kiến thức khổng lồ đến vậy. Sau khi học cách làm bánh, khai trương cửa hàng, Lý thuê thêm 2 thợ phụ nữa. Tất cả đều mặc quần áo đầu bếp màu trắng, đứng sau tấm kính trong suốt khiến khách hàng cũng giảm nỗi lo về vệ sinh an toàn. Mỗi ngày, tiệm bánh của anh bán được hơn nghìn chiếc, lợi nhuận của các tiệm có vị trí tốt hơn còn kém xa. Dần dầu, sau khi nắm được cách thức kinh doanh, anh còn bán thêm nước khoáng, nước ngọt, sữa đậu nành,…, việc kinh doanh ngày càng phát đạt.

Xem Thêm : Chậu Ngâm Chân , Bồn Tắm Gỗ , Trống Rượu , Trống Hoàng Gia tại đây…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.